Đánh mũi tên trên người

Tuesday, December 13, 2011 |
Một cán bộ miền xuôi lên miền ngược dạy bà con kế hoạch hóa gia đình.
Anh ăn mặc rất lịch sự, đeo cà vạt đàng hoàng. Một chị dân tộc nhìn chiếc cà vạt của anh, rồi quay sang nói với mấy người bên cạnh một cách đầy uyên bác:

- Ôi gớm! Ai chả biết chỗ đấy là cái gì mà còn phải đánh mũi tên chỉ xuống.

- !!!!!!

Một ngày của giám đốc

Saturday, December 10, 2011 |
Vị giám đốc luôn hành xử một cách bài bản theo kế hoạch đã được lên lịch từ trước. 
7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.

8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm.

8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Mắng con. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc complet.

8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.

9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục.

9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.

11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu - tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi xiết chặt tay.

Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình.

Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.

Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng đứng lên khi nói.

Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều.

Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.

Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi.

Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Xóa hết tin nhắn, lịch sử cuộc gọi của em. Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Hỏi qua việc học của con. Đá cho con mèo hai cú.

Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.

Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Online lướt lát vài trang web, không dừng quá lâu ở Facebook em để vợ không kịp nghi ngờ. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ.

Nếu bạn yêu một cô gái hay nói dối...

Tuesday, December 06, 2011 |

..." thì đừng bao giờ nói dối cô ấy nửa câu"... 

Nếu bạn yêu một cô gái đáng yêu và vui vẻ, bạn phải biết mình là người may mắn.

Nếu bạn yêu một cô gái buồn và ít cười, hãy để cô ấy nhìn thấy nụ cười của mình trong mắt bạn.

Nếu bạn yêu một cô gái hay khóc, đừng bao giờ để bản thân mình phải nghĩ cô ấy khóc vì bạn.

Nếu bạn yêu một thiên thần, đừng bao giờ để mình rơi xuống địa ngục.

Nếu bạn yêu một trinh nữ, đừng để tâm hồn cô ấy một ngày nào đó vấy bùn.

Nếu bạn yêu một cô gái ốm yếu, hãy làm trái tim cô ấy khỏe dần lên.

Nếu bạn yêu một cô gái lãng mạn, hãy cùng cô ấy làm Romeo và Juliet cho đến cuối đời.

Nếu bạn yêu một cô gái tài năng, hãy là hộp màu, nốt nhạc hay cung đàn của cô ấy.

Nếu bạn yêu một người đẹp, đừng nghĩ vẻ đẹp của cô ấy là của bạn.

Nếu bạn yêu một cô gái đã từng tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn.

Nếu bạn yêu một cô gái nghèo, hãy làm cho cô ấy giàu có chứ không phải bù lấp cho cô ấy bằng tiền và sự giàu có của bạn.

Nếu bạn yêu một cô gái với mái tóc dài thướt tha duyên dáng, hãy chắc chắn rằng bạn còn yêu cô ấy hơn với tóc tém và sự cá tính nổi loạn.

Nếu bạn yêu một tiểu thư cành vàng lá ngọc, hãy cho cô ấy biết những niềm vui của người bình thường.

Nếu bạn yêu một cô gái chưa đẹp, hãy luôn nhìn cô ấy bằng mắt thẩm mỹ của những người đứng ngoài tình yêu của bạn. Đấy là cách bạn nhận ra cô ấy đổi thay.




Nếu bạn yêu một cô nàng hay ghen, hãy mỉm cười và ôm cô ấy thật lâu, thật lâu và đừng nói câu nào cả.

Nếu bạn yêu một cô nàng hay nói dối và diễn kịch, đừng bao giờ nói dối cô ấy nửa câu.

Nếu bạn yêu một cô gái hơn tuổi, hãy cho cô ấy thấy ai đang ở trong vòng tay ai.

Nếu bạn yêu một cô nàng lạnh lùng, hãy giữ ấm cho mình thật tốt và ôm cô ấy thật nhiều, nhiều nhất có thể.

Nếu bạn yêu một cô gái là thứ hai, thứ ba, thứ tư,… hãy yêu cô ấy hơn cả người thứ nhất.

Nếu bạn yêu một cô gái chưa từng yêu, hãy cho cô ấy thấy cô ấy là duy nhất và cuối cùng.

Nếu bạn yêu một cô gái đẫy đà, hãy ăn nhiều hơn cô ấy.

Nếu bạn yêu một cô gái yếu đuối, bạn nhất định phải mạnh mẽ.

Nếu bạn yêu một cô gái quá yêu bạn, hãy yêu cô ấy như bạn vẫn làm và hơn thế nữa.

Nếu bạn yêu một cô nàng đỏng đảnh, hãy chiều cô ấy thật nghiêm khắc.

Nếu bạn yêu một cô nàng quá bận rộn, hãy sắp xếp để thời gian rảnh rỗi của hai người trùng nhau.

Nếu bạn yêu một cô gái thông minh và tài giỏi, hãy hài lòng với vai chàng ngốc và diễn nó thật tốt.

Nếu bạn yêu một cô nàng đanh đá và ghê gớm, hãy yêu cô ấy thật cẩn thận, kiên nhẫn và bao dung.

Nếu bạn yêu một cô gái bé nhỏ, hãy nâng cô ấy trên đôi tay mình.

Nếu bạn yêu một cô nàng tham lam, hãy để cô ấy phải tự lấp đầy lòng tham của mình.

Nếu bạn yêu một cô gái cay nghiệt và tàn nhẫn, đừng bao giờ để bạn hay cô ấy phải nói câu: “Đã muộn rồi!”

Và nếu bạn yêu một cô gái không yêu bạn, đừng bao giờ hết yêu cô ấy!

Lời nguyện ước - Khánh Phương

Saturday, December 03, 2011 |







Đắc Nhân Tâm – Nguyên Tắc Vàng Số 1

Thursday, December 01, 2011 |
Nguyên tắc 1: Không chỉ trích, oán trách hay than phiền





Những người bạn gặp trên đường đời sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn. Dù tốt hay xấu, họ cũng tặng bạn những kinh nghiệm sống hết sức tuyệt vời. Chính vì thế, đừng nên lên án, chỉ trích hay than phiền ai cả. Thậm chí, nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng lòng tốt của  bạn  thì xin hãy cứ tha thứ cho họ. Bởi vì có thể, chính nhờ họ mà bạn học được cách khoan dung.

Chỉ trích một người là việc không khó. Vượt lên trên sự phán xét ấy để cư xử rộng lượng, vị tha mới là điều đáng tự hào.

“Chúng ta không nên kết án người khác để chính mình không bị kết án” – Tổng thống Abraham Lincoln